ÁO DÀI ƠI!

Nhớ thời là học sinh cấp 3, áo dài là đồng phục bắt buộc, tôi thấy rất đẹp tuy nhiên vẫn không thích ngày nào cũng phải mặc, nên có cơ hội là viện lý do để cúp ngay, cũng có những lúc cúp bất chấp cả việc bị trừ điểm thi đua.

Cho đến một ngày, tôi nhận được mảnh giấy nhỏ gần bằng ngón tay út, được cuốn lại cẩn thận nằm trong ngăn cặp, tò mò mở ra xem: “Dung mặc áo dài xinh lắm”. Rồi từ đó trở đi ngày nào đi học về cũng nhận được mảnh giấy như vậy, vỏn vẹn chỉ vài chữ nhưng nội dung ngày càng mùi mẫn hơn ?. Từ lúc nào tôi cũng thêm yêu chiếc áo dài.

Giờ ngồi đây lại nhớ lại những kỉ niệm cùng với chiếc áo dài: Xúc cảm đầu đời về tình yêu, tinh nghịch chơi đá cầu giờ ra chơi, đi cổ vũ bóng đá cho các bạn nam trong lớp tại các sân vận động. Có những lúc lân lê ngồi xổm những quán lề đường ăn vặt cũng với chiéc áo dài, giờ đến trường, giờ tan trường những con đường làng quê cũng thật đẹp thật lung linh nhờ vào những tà áo dài trải khắp một đoạn đường…

Rồi chiếc áo dài cũng theo tôi ghi dấu vào những sự kiện trọng đại của cuộc đời: tốt nghiệp đại học, đi làm, những sự kiện về doanh nhân và đương nhiên trong ngày Lễ Vu Quy, Ngày Tân Hôn cũng không thể thiếu vắng chiếc áo dài ấy. Ôi, nhớ quá!

Áo dài ơi, Cám ơn áo dài cho em thêm xinh, thêm thướt tha, cho em cả cảm giác rung động đầu đời, ghi dấu cùng tôi những sự kiện trọng đại của đời người.

Nguyễn Thị Hồng Dung

Ao Dai oi - Nguyen Thi Hong Dung1

Share

Bình Luận

avatar